Tình yêu, giới tính

Chỉ vì em nghèo nên chúng mình phải xa nhau mãi

Tôi vẫn tưởng mình đang mơ, tôi không nghĩ mình đã mất anh ấy chỉ vì gia đình mình nghèo. Nghèo là một trong những nguyên nhân tôi mất anh ấy và nguyên nhân lớn nhất là do anh ấy quá yếu đuối, không chính kiến …

Tôi là 1 sinh viên ngày y và là một bác sĩ tương lai và tình cờ gặp anh qua một lời giới thiệu của bà chị khi tôi thất tình mối tình đầu. Còn anh là 1 sinh viên kinh tế, học không giỏi lắm nhưng rất đẹp trai, tướng tá phong độ và đặc biệt rất tâm lý trong thời gian quen nhau.

Tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình nghèo ở vùng quê, thấy được cha mẹ khổ cực nuôi anh em tôi khôn lớn, nên từ nhỏ tôi đã có quyết tâm học thật giỏi để thoát khỏi cảnh nghèo và có thể báo hiếu cho cha mẹ.

Tốt nghiệp xong lớp 12 tôi định nghỉ học với sự động viên của gia đình tôi đã đậu vào trường y, ngành bác sĩ đa khoa và nhận học bổng để đi học.

Chúng tôi yêu nhau từ cuối năm nhất sinh viên và tình yêu chúng tôi ngỡ như mơ cho đến khi anh ấy sắp ra trường và dẫn tôi về giới thiệu với gia đình thì tôi mới biết anh là con của 1 đại gia giàu có tiếng 1 vùng, Vì khi yêu nhau tôi chỉ biết anh nói là nhà anh buôn bán nhỏ và cuộc sống cũng tạm thôi.

Mẹ anh ấy cũng rất mến tôi và trò chuyện thì hỏi thăm gia đình tôi, tôi cũng nói thật mọi thứ, bà cũng vui vẻ bình thường đến khi 2 đứa tôi trở lại thành phố học.

Thế là thời gian trôi qua rất mau, anh ấy tốt nghiệp và về quê làm cho công ty gia đình. Lúc đầu anh ấy cũng lên thăm và hẹn hò nhau bình thường, khoảng 1 năm sau thì các buổi hẹn hò xa dần và mỗi lần gặp nhau anh ấy rất buồn và tôi hỏi mãi và anh đã kể là cha mẹ anh đã sắp xếp cho anh quen nhau với con gái của đối tác làm ăn muốn anh lấy vợ phải cùng địa vị như gia đình mình.

Thật tình 2 chúng tôi còn rất yêu nhau nhưng phải chia tay, tôi thì không muốn anh ấy cãi lời cha mẹ vì anh ấy là con một và không muốn anh phải khó xử giữa tôi và mẹ anh ấy, vì gia đình anh ấy nói nếu chọn tôi thì anh đi ra khỏi nhà và cha mẹ anh ấy sẽ không quan tâm tới nữa.

Thời gian cứ trôi qua, 2 chúng tôi vẫn liên lạc nói chuyện với nhau như bạn bè lâu lâu hỏi thăm nhau và ai cũng chưa có gia đình, như trong lòng 2 người vẫn không thể quên nhau được. Tôi cũng đã ra trường và đi làm dù có nhiều người theo đuổi nhưng tôi vẫn không thấy ai có thể thay thế anh trong trái tim tôi.

(Nhân vật trong truyện là có thật và được yêu cầu không nêu tên, cô ấy chỉ tâm sự ra cho nhẹ lòng).